Giới thiệu
Khi tôi xuyên vào tiểu thuyết, phản diện Phó Hoài Cẩn đã phá sản sạch sẽ, đang ngồi xổm trong bụi đất công trường gặm màn thầu khô lạnh. Tôi xách theo chiếc cặp lồng cũ kỹ, tìm đến chỗ anh. Anh ngẩng đầu, ánh mắt mệt mỏi, nặn ra nụ cười tự giễu: “Đến ký giấy ly hôn sao? Giấy tôi ký sẵn rồi, ở ngăn kéo phòng trọ. Cô lấy rồi đi luôn đi.” Tôi đứng trước anh, đưa hộp cơm còn ấm: “Tiền bạc, trang sức, túi xách… em đã bán hết để trả nợ. Anh tạm ăn chút đi.” Phó Hoài Cẩn sững người, ánh mắt hoang mang, khó tin. Anh im lặng nhận lấy hộp cơm, ngồi xổm ngay tại chỗ ăn sạch không chừa lại chút gì. Ăn xong, anh trả hộp cơm cho tôi, giọng khàn khàn: “Cảm ơn… ngon lắm.” Trước khi quay đi khuân bao xi măng, anh khẽ nói: “Nơi này bụi bặm, không hợp với cô. Về đi.” Tôi chụm tay hét với bóng lưng anh: “Phó Hoài Cẩn! Tối nay về nhà ăn cơm! Em chờ anh!” Bóng lưng rộng lớn ấy khựng lại một thoáng. Dù không quay đầu, tôi biết anh đã nghe thấy.
Danh sách tập
1 tập0% hoàn thành • 0/1 tập